NÓI VỚI CÁC BÔ LÃO VIỆT NAM CỘNG HOÀ ĐÃ TỪNG CÓ MỘT SÀI GÒN NHƯ THỂ.

 Các nhà dân chủ, nhân quyền quốc nội cũng như quốc ngoại thường tự hào khoe khoang rằng: "Sài Gòn hoa lệ", "Sài Gòn giàu có và phồn thịnh ". Nhưng họ không hiểu sự phồn vinh ấy chỉ là giả tạo.

Đúng là có phồn thịnh đấy. Miền Nam VN dân số trước 1975 chừng 17 triệu, trừ số dân thuộc vùng giải phóng, còn khoảng 8 triệu người. Sở dĩ họ giàu là nhờ nguồn viện trợ khổng lồ của Mỹ bằng 4 con đường chính.

+  bình quân mỗi năm Mỹ đổ vào Nam VN 1 tỉ USD. Con số đó không thấm tháp gì so với vốn nước ngoài bây giờ đầu tư vào VN – nhưng xin nhớ dân số VN nay khoảng 93 triệu. 1 tỉ USD chia bình quân cho 8 triệu người, vẫn là lớn. 1 tỉ USD trút vào nuôi bộ máy Nhà nước, binh lính - thu nhập của họ rất cao. Cấp thiếu úy được nhà riêng, một tổng trưởng (bộ trưởng) lương trị giá 10 cây vàng/tháng

.

+ Chi phí chiến tranh (nằm ngoài 1 tỉ USD viện trợ - có thời kỳ lên đến 28 tỉ USD/năm, như các năm 1967, 1968). Mỹ quản lý nhưng vẫn rơi vãi vô khối ra dân sự. Riêng vỏ đạn cũng đủ tạo ra 7 nhà máy đồng, xác chiến xa và các loại vũ khí... là đầu vào của các nhà máy cán thép, dù miền Nam làm gì có mỏ sắt. Chi phí quân sự đã trở thành kinh tế dân sự.

 TáCũng nằm ngoài 1 tỉ USD viện trợ - là sức chi tiêu tại chỗ của nửa triệu binh lính Mỹ, bình quân 1 người 800 USD/tháng. Khoản tiền khổng lồ này tạo ra vô khối ngành dịch vụ và thu nhập cho người dân. Câu “nhất đĩ, nhì Cha, thứ 3 tổng thống, thứ 4 tướng” là vậy. Ngày đó người dân mở tiệm giặt nhận thầu giặt đồ cho lính Mỹ. Riêng chỉ nhặt tiền lẻ trong đống quần áo, gom lại trong 1 năm xây được cả nhà lầu 4 tầng đấy. 

+ Ngoài 1 tỉ USD tiền còn các khoản viện trợ thường xuyên bằng hàng hoá do người Mỹ chỉ định mua từ nước nào, hãng nào, loại hàng gì, theo giá nào... để giải quyết cán cân thương mại giữa Mỹ và các nước đồng minh. Cách làm này tạo ra vô số nhà máy đường, nhà máy dệt v.v không trồng mía, bông – nhưng nhập nguyên liệu từ Indonesia, Malaysia, Nhật Bản... để sản xuất.

Có thể nói chiến tranh là bầu sữa quan trọng nhất của nền kinh tế Nam VN trước năm 1975. Nó tạo ra cuộc sống phồn thịnh, nhưng chỉ ở các đô thị miền Nam (vùng nông thôn rất nghèo khổ). Một nền kinh tế giàu ảo vì nó không nuôi nổi chính nó.

Chính người Mỹ nói với người trong giới chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rằng: "với bộ máy kinh tế chuyên nghiệp. Những cấp cao nhất, tổng thống, phó tổng thống, thủ tướng... phần lớn là dân võ biền, là lính sang làm chính trị như Thiệu, Kỳ, Khiêm..., Ngô Đình Diệm là ông quan của triều đại phong kiến. Nói chung, họ không có mấy kinh nghiệm để điều hành một xã hội dân sự văn minhminh".

Vì học hành chưa được đầy đủ, thiếu nhận thức nên tệ nạn tham nhũng cũng là một cách ra đời tầng lớp hữu sản bởi vậy nên đạo lý kém hơn, chụp giật hơn, lưu manh hơn...

Nhưng so với chính quyền Sài Gòn trước 1975 tham nhũng ghê gớm hơn. Đó là một trong các nguyên nhân lớn của sự sụp đổ. Quân đội thì nhận hàng của Mỹ, tuồn ra ngoài, lợi dụng chiến tranh nhiều rủi ro không kiểm soát nổi. Chính quyền dân sự thì ăn vào các dự án, bệnh viện Vì Dân (Thống Nhất bây giờ), sân bay Tân Sơn Nhất... là vài ví dụ. Tướng tá, quan chức thầu công trình, đường sá... rồi bán thầu cho Hoa kiều. Tướng Đồng Văn Khuyên thầu hết các bãi rác quanh các căn cứ quân sự (tivi, honda, tủ lạnh cũ...) chuyển thành hàng secondhand cho dân Sài Gòn v.v... Tất nhiên sự tham nhũng ấy có lợi cho Cộng Sản Việt Nam. Nhờ thế phía Cộng Sản Việt Nam mua được xăng, gạo, thuốc men, vũ khí... Đó một nguồn hậu cần quan trọng giúp cho Cộng Sản thành người chiến thắng.

 Cuộc sống văn hóa của người Nam Việt lúc bấy giờ có sự hiện diện của quân đội Mỹ và quân đội đánh thuê để lại những ảnh hưởng rất xấu trong xã hội. Đó là tệ nạn ma túy, đĩ điếm, ma cô, chạy theo đồng đô la một cách khá trắng trợn. Trước năm 1968, cứ mỗi tháng tướng lính trong chính phủ Việt Nam Cộng Hòa lại được chính phủ Mỹ tài trợ sang Thái Lan một lần để chơi gái, Thái Lan được Mỹ đầu tư về các ổ mại dâm, cho nên nền kinh tế Thái phát triển một phần nhờ những vụ làm ăn phi pháp như thế. 

Cho mãi đến năm 1968, Mỹ đầu tư thêm các nhà thổ, gái Nhật, gái Hàn đến Việt Nam bán dâm để bớt chi phí cho chính phủ Mỹ.  Chính người dân miền Nam thời đó cũng phản ứng rất gay gắt. 

Ngày nay mức sống vật chất bây giờ rõ ràng là cao hơn trước đây rất nhiều. Thu nhập, tiện nghi, nhà cửa, phương tiện đi lại, mức ăn, mặc... đều vượt xa Sài Gòn trước đây, nếu nhìn trên bình diện chung của toàn xã hội. Riêng một số tầng lớp trên - thì ngày xưa giới thượng lưu giàu có không nhiều và cũng không giàu như những triệu phú đô la ngày nay.

Về mức an toàn của cuộc sống thì trước đây rất kém, vì có chiến tranh. Nhà nào cũng có người đi lính, nếu muốn tránh đi lính thì phải trốn, phải chạy vạy, đút tiền. Cái chết đe dọa, rình rập tất cả các gia đình ở thành thị. Xe của cảnh binh có khi chặn ngay ở các cửa trường để bắt lính. Chính phủ Mỹ trả tiền, cha Đạo làm phép lạ cho các con chiên đi lính, ra trận tuyến, cuối cùng thì đổ máu và chết ngoài trận tuyến. Đến năm 1975 thì hầu như nhà nào cũng có bàn thờ một, hai hay ba đứa con chết trận. Còn bây giờ đã có hòa bình, người ta không sợ đi bộ đội, thậm chí người ta còn chạy vạy để được đi bộ đội, để học các trường sĩ quan. Có địa vị xã hội. 

Trong đời sống hiện nay cũng có nhiều khía cạnh không an toàn như những vụ trấn lột, chém giết, cướp bóc... Nhưng đó chỉ là những HIỆN TƯỢNG CÁ BIỆT, ĐỘT XUẤT. 

Ngày nay cuộc sống hằng ngày của người dân nói chung rất an toàn. Thậm chí có thể nói cuộc sống ở VN là một trong những nơi an toàn nhất thế giới. Không có khủng bố, không có phe này phái kia đánh nhau, trừng trị nhau, không có lật đổ, không có bạo loạn... Mọi người được yên ổn làm ăn.


Nhận xét